Hiển thị các bài đăng có nhãn Đi là đi là đi là đi .... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đi là đi là đi là đi .... Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Nha Trang, có những người con yêu thương



Đáp máy bay xuống sân bay Cam Ranh sau 45' bay và hơn nữa tiếng đồng hồ máy bay chờ cất cánh. Tạm rời xa cái nắng Sài Gòn, Nha Trang đón chúng tôi bằng một trận mùa phùn nhẹ. Lần thứ hai đi máy bay, tạm quên mất cảm giác lần đầu, lần này chỉ để lại một cảm giác nhức đầu không hề nhẹ. Chắc từ từ rồi cũng sẽ quen, tính mình vẫn thích đi máy bay du lịch đây đó nếu có điều kiện. Chuyến này đi là một sự quyết định không có gì là vội hơn khi mà 1 giờ quyết định đi thì 6 giờ đã trên máy bay. Cái máu nó thế, chứ cứ chần chừ kiểu phải điều kiện thế này, thế kia thì biết bao giờ tôi mới có thể làm được những gì mình muốn. Mọi thứ nhanh chóng vài ba bộ đồ, đồ dùng lặt vặt vài thứ và tôi xác ba lô lên và đi.
Chưa có lịch trình cụ thể nhưng cũng may là bà chị đi cùng đã lên sẵn vài địa điểm, chọn khách sạn, đặt xe hơi rước từ sân bay, giá 300k một lượt từ sân bay, nếu tính đi bus thì mắc hơn mỗi người 40k cho 3 người, nhưng tôi vẫn thấy quả này đáng thật. Không quá chật chội, thoải mái đi cùng với người thân, đáng đồng tiền bát gạo gớm. Khách sạn Hoàng Hải, giá cả rất phù hợp khi chỉ 450k cho phòng 3 người. Gần biển, gần các khu vui chơi giải trí, nhân viên lịch sự, tốt bụng, cảm quan là thế và các đánh giá trên TripAdvisor đa phần cũng nói thế. Loay hoay dọn dẹp đồ đạc, mấy chị em quyết định bắt taxi đi ăn, và quán đầu tiên chúng tôi chọn là quán nem nướng Ngọc Tiên, không phải là người sành ăn gì cho lắm, nhưng theo cảm nhận cá nhân thì quán này không có gì là đặc sắc cho lắm ngoài nước chấm. Nếu nói nem nướng thì nem lụi ở Tam Kỳ, Quảng Nam hay Đà Nẵng vẫn "muôn phần được hơn". Trở lại món đặc sắc là nước chấm, nước chấm được nấu với thịt băm thì phải ăn rất béo chắm bánh tráng không vẫn thấy ngon. Ăn chưa thấm tháp vào đâu, chị em chúng tôi lại dắt díu nhau đi xuống chợ Đầm tìm đồ ăn vặt thêm. Nhưng chắc trí nhớ bà chị già có vấn đề rằng ở đây có chợ đêm, nhưng thật tình thì chợ chỉ có ban ngày. Loay hoay lòng vòng một lúc, đuối sức mọi người đành bắt taxi đến địa điểm khác là Sailling Club, một quán "tạp kỹ" gồm cafe ven biển, nhạc dập các kiểu, đánh DJ như bar khi qua 11h, sàn nhảy, múa lửa rồi cả đốt lửa trại nữa đêm. Những cũng tạm được, đổi cái nắng nóng Sài Gòn lấy gió biển, đổi sự lặng lẽ trong công việc, sự hối hả ồn ào lấy bình yên của biền, và sự dập dình của tiếng nhạc DJ. Về phòng nghỉ sau khi đã hơn 11 giờ đêm. Chúng tôi lấy sức chuẩn bị cho chuyến du hành ngày mai.


Đặt tour đi bốn đảo có lẻ là sự hối tiếc nhất trong toàn bộ chuyến đi này, không có gì ngoài những cái đảo bé tí mà con người nhảy ra đấy, dựng lên mấy cái chòi, bỏ lên vài cái ghế và bắt chúng tôi mua vé vào đó ngồi nhìn ngược lại ra biển. Ra đảo là để tham quan sự hoang sơ nhưng chẳng có gì là có vẻ hoang sơ cả. Tôi có cảm giác như chúng tôi đang bị làm tiền. Thế là đi tong gần 8 tiếng cho một cuộc dạo chơi chán phèo. Chúng tôi phi về khách sạn, mướn xe máy và phi như bay đi tắm bùn. Đến khu tắm bùn lúc 6 giờ trong khi giờ đóng của là 7 giờ, mọi thứ dường như hối hả hơn chứ không phải là đi thư giản cơ thể. Nước cũng lạnh hơn vì đã cuối ngày. Có anh chàng tắm chung nói rằng: đi Nha Trang mà không tắm bùn và đi Vinpearl thì chưa phải ra Nha Trang. Mình thì cười hè hè, vậy coi như mình đã đi được "nữa cái Nha Trang" rồi nhé. Tắm táp mát mẻ rồi, đói bụng rồi thì phải tìm chổ ăn thôi. Đi biển mà không ăn hải sản thì thật là thiếu sót, mặc dù tôi cũng không ham hố việc ăn cho lắm. Chạy dọc đường Lê Duẫn qua cầu tới Phạm Văn Đồng đối diện với hòn Chồng, chúng tôi ghé vào quán hải sản Ngọc Hiền, đồ ăn ở đây bán theo kg, như các quán khác thôi, thực phẩm tươi nhé, và chế biến ăn cũng khá được đấy. Ăn xong, nổ máy xe chúng tôi chạy vào khu trung tâm thành phố, nhưng thành phố biển mà, mọi hoạt động sôi nổi đều gần biển hơn là gần trung tâm, nên cuộc sống như chậm lại nơi này, lượn vòng quanh mua chút quà, chúng tôi quyết định quay về khách sạn, gửi xe và đi bộ vòng quanh. Dạo chợ đêm bên hông hát lớn tìm mua thêm những món quà cho bạn bè. Đây là lần thứ n tôi đi chợ nhưng vẫn chưa "khôn" lên được rằng không nên mua hàng ngay từ đầu chợ mà hãy đi dần về cuối càng xa càng tốt, giá sẽ mềm hơn. Thôi được rồi coi như để dành cho lần sau vậy. Hết chợ, chúng tôi ghé ăn ly sinh tố mát, hỏi han vài câu với người bán. Đêm thứ hai kết thúc.





Ngày thứ hai, những địa điểm còn lại chưa tạt mặt qua đều được lên danh sách và cố gắng đi hết trong ngay, nhưng trước hết là phải đi kiếm gì đó bỏ bụng đã. Bún cá, bún sứa đến Nha Trang là phải ăn, tìm đường đến các quán nổi tiếng, người này mới dời gót bước đi là mình phải thay thế liền để còn kịp ăn, cực chẳng đã, mình lại không thấy gì quá xuất sắc. Mọi người thường hay nói rằng những quán không tên tuổi thì mới ngon (điều mà tôi đã được xác thực khi đến Huế). Chúng tôi ba người cắm đầu chạy xuống bãi Dài. Đường xa trời nắng nhưng không ngăn được bước chân chúng tôi, cái quan trọng là những khung cảnh chúng tôi được chiêm ngưỡng trên đường đi cũng như là khi đến nơi. Những chòi quán ở đây khá là dễ thương không chèo kéo ép buộc khách mua hay ăn, chỉ cần mỗi người một chai nước thì là tự do ngồi thoải mái (không biết mùa cao điểm thế nào chứ lúc ấy là vậy). Mọi khả năng diễn xuất được thể hiện để những chiếc camera được dịp phát huy tối đa. Ôi khung cảnh, quá choáng ngọp không chụp thì lại cảm thấy hối tiếc khi về mà không cái gì trong máy. Khoảng thời chúng tôi ở đây cũng chỉ được 2 tiếng do phải còn về khách sạn trả phòng. Hối hả là vậy những những giây phút ở đây thật sự rất tuyệt.

Trên đường chạy về chúng tôi không quên dừng lại hai bên đường để ghi lại những tấm hình cũng khung cảnh biển cả mênh mông. Check-out, trả phòng cũng đã quá giờ trưa, chúng tôi tìm đến quá bò Lạc Cảnh để thưởng thức các món bò ở đây, thay vì chọn cách tự nướng đầy khói bụi như các bàn xung quanh thì chúng tôi chọn cách nướng sẵn vừa đỡ khói bụi vừa  không bị nướng cháy quá hoặc chưa chín tới.  Bò ngon, ngọt ăn kèm với ra trộn dấm, một món ăn được đánh giá cao bởi tôi :D. Tới Nha Trang thì đừng quên ghé Tháp bà Podaga một kiến trúc đặc sắc của người Chăm, so với thánh địa Mỹ Sơn thì nơi đây được bảo tồn và phục dựng tốt hơn hẳn. Nơi đây vẫn là nơi để người Chăm sinh hoạt cộng đồng khi đến dịp lễ hội. Có lẽ dịp này đi vẫn chưa tìm hiểu kỹ về các địa điểm sẽ tới nên mọi thứ đều theo dạng "cưỡi ngựa xem hoa", lần này đi cũng khá kiệm lời nói chuyện với người bản xứ để hiểu hơn về miền đất này. Xa tháp bà chúng tôi tìm đến hòn Chồng, có lẽ cách để ngắm vẽ đẹp của địa điểm này là bên kia bờ chứ không phải bỏ tiền mua vé để được vào tận nới chiêm ngưỡng nó. Bẽ bàng thật. Chúng tôi lại chạy vào trung tâm thành phố, tìm đến nhà thờ đá, một công trình kiến trúc tôn giáo mang vẻ lạnh lùng nhưng bình yên lạ thường, mái vòm và lối trang trí Gothic mà nhiều nhà thờ khác đều có. Nhưng thứ mà tôi thích ở đây chính là không quá nhiều du khách. Tôi đã có những phút giây yên lặng để nghĩ về bản thân, để tìm kiếm sự nhẹ nhàng cho tâm hồn mình, dù chỉ trong giây lát.





Những giờ cuối cùng tại Nha Trang, chúng tôi quyết định kiếm một quán cafe nào đó gần biển để tận hưởng những giây phút cuối tại thành phố này, để được gần biển thêm giây phút nữa. Nha Trang View có lẽ không phải là một gợi ý tồi. Ngồi ngắm biển mà trong đầu tôi cứ vang lên những câu hát " Nha Trang có những người con yêu thương ..." những câu hát trong bài hát chủ đề film Những đứa con thành phố. Chả hiểu vì sao tôi lại nhớ bộ phim này lâu đến thế. Những cảnh sóng biển vỗ ầm ầm vào những tảng đá, những con người hiền lành chất phát. Dù nay cũng đã phai nhạt dần.

Bắt tàu về có thể là một sự lựa chọn thú vị vì chỉ cần lên tàu ngủ và sáng mai đã tới thành phố. Tàu du lịch chỉ khởi hành từ ga Khánh Hòa, mỗi người được tặng một chai nước khoáng và một cái bánh bông lan nhỏ. Tôi cảm thấy rất thú vị về điều này. Cũng như là những toa tàu hai tầng ở toa kế tiếp. Nhưng cảm xúc lại tụt xuống khi chúng tôi phát hiện ra rằng, trên tàu này không có nước nóng miễn phí khi mà những ly mì giấy chúng tôi mua đã sẳn sàng tất cả.

Tạm biệt Nha Trang, tạm thành phố biển với sóng nước mênh mông, với màu nước xanh biếc, trong mát nhưng đầy dữ dội.



















Hồi ký, Sài Gòn, ngày 5 tháng 4 năm 2016

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Du hí Ninh Bình -P1

NINH BÌNH - phần 1
Chào mọi người! Hiện giờ chuẩn bị thành tiên do sắp tu thành chánh quả nên lên đây giới thiệu cho vui.
cổng chính vào khu Cố đô Hoa Lư
cổng chính vào điện thờ vua nhà Đinh
Dòm hình ta thấy đó là cổng vào quẩn thế cố đô Hoa Lư và cổng chính vào điện thờ vua nhà Đinh thuộc khu quần thể. Bình thường thì cổng chính là hướng thẳng vào chánh điện, nhưng đặc biệt cái cổng này lại hướng sang bên hông khu điện thờ, thế nó mới lạ. Theo như lời bà cụ bán lon Coca 25k bảo thì Ngày xưa chổ này linh lắm, ai chèo thuyền đi ngang qua hay đi đâu ngang qua đều phải kính cẩn cuối đầu, trâu bò không được phép đi ngang trước cổng điện mà bị vật chết. Sau đó, mọi người bèn chuyển hướng ngôi điện thờ cho nên mới có việc cổng không nằm trước cửa như bây giờ.


Không nói mọi người cũng biết Đinh Bộ Lĩnh nổi tiếng là người dẹp loạn 12 sứ quân, chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc ở nước ta, lập nên nhà nước phong kiến trung ương tập quyền đầu tiên ở nước ta, lấy quốc hiệu là Đại Cồ Việt. Bởi ta nói chớ, ngồi nghe các cụ kể chuyện tích xưa nó hay hơn mấy hướng dẫn viên đứng trả bài nhiều. Bà cụ ngồi chỉ đấy đấy chổ kia là chổ Thái hậu Dương Vân Nga hay ngồi ngắm sông ấy. Nhắc lại Thái hậu Dương Vân Nga ta lại nhớ lại câu chuyện tái giá thêm lần nữa chuyển giao đất nước sang cho hậu duệ nhà Lê – Lê Hoàn lập nên triều đại Tiền Lê. Vì thế ngày trước khi mới lập điện thờ thì Thái hậu Dương Vân Nga được thờ bên khu nhà Đinh, nhưng sau đó nhiều người cho rằng việc này là không nên, nên phải dời bà sang khu điện thờ nhà Tiền Lê để đúng với lề thói ngày xưa là xuất giá tòng phu.


lối vào chánh điện thờ vua nhà Đinh
chánh điện thờ nhà Tiền Lê

hoa cỏ xung quanh

Đi loanh quanh thăm thú, dù chỉ là những khu điện thờ bến nước cây xưa nhưng phong cảnh hết sức thanh bình và yên tỉnh, nhắc ta nhớ lại những kỉ niệm thuở nhỏ, xa rời những ồn ào phố thị ngoài kia, con người thăm viếng, khoan thai nhẹ nhàng và thích thú.  Trên những con đường qua lại các vị trí thăm thú, ta lại bắt gặp những cụ già tay cầm cỏ bông lau, bên cạnh là chú trâu được trang trí “lộng lẫy” để phụ vụ cho du khách có nhu cầu thử lại cảm giác cưỡi trâu đánh trận giả của vua Đinh thuở nhỏ. Những con người nơi đất Ninh Bình sao mà hiền hậu dễ thương đến thế. Từ người bán  hàng rong đến những người phụ vụ trong khu di tích ai nấy đều tươi cười, nhiệt tình tiếp đón khác từ xa đến thăm. Để lại cho ta một cảm giác thật lưu luyến mà ấp áp, mong có dịp một ngày sẻ quay lại nơi đây, gặp lại những con người nồng hậu ấy.


Cực thân leo lên khu lăng tẩm vua Đinh Tiên Hoàng, phải nói là cực thân bởi vì muốn leo lên được đó là phải leo lên những bậc thang bằng đá tự nhiên, 150 bậc, đoạn đường dài 80m tính từ mặt đất cao lên. Phải tốn công bỏ sức leo lên thì thỉnh vái mới linh nghiệm J. Khi leo được nữa đường ta mệt quá đành ngồi xuống nghĩ ven quán nước của một bà cụ. Ôi chao, cụ ngót ngét cũng gần chín mươi mà ngày nào cũng leo lên đây bán nước kiếm chút tiền quà bánh cho các cháu. Cuộc sống mưu sinh là thế, nhưng cụ vẫn rất vui vẻ, cười nói rôm rả, kể biết bao câu chuyện thú vị về nơi này. Leo lên đến lăng ta sẻ thấy mộ vua Đinh, và chỉ có thể, không được như những khu lăng mộ nguy nga của các chúa nhà Nguyễn, nó hết sức đơn sơ mà nổi bật nhất là chiếc lư bằng đá để khách đến viếng có nơi để thắp hương. Trên đây còn có một bà cụ hơn chín mươi mà ngày ngày vẫn lên đây để chăm sóc cho khu mộ và đọc những bài vè về sự tích cuộc đời vu Đinh cho khách thập phương. Nếu ta đi thêm một đoạn nữa ra khu ven bờ núi sẻ được nhìn xuống xung quanh ruộng đồng bao la rất đẹp, no nước hữu tình.
cảnh nhìn từ khu mộ vua Đinh Tiên Hoàng


Mộ Vua Đinh Tiên Hoàng


hoa cỏ trên đường lên Lăng vua Đinh


khách tham quan