Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Thứ ba, ngày một tháng chín

Hôm nay tới giờ nãy vẫn chưa biết mình làm được gì nhưng có chuyện nghe mà cười muốn tét rún. Sau một hồi thằng bạn điều tra, hôm nay mới thấy bằng chứng thật thàng bạn khác có bạn trai. Ôi mệ ơi coi mà cười muốn tét rún, cười không phải ý đồ gì mà chỉ là cười vỉ mình nhìn người hay quá. Há há. Ta nói chớ ai chớ tui nhìn là biết hết à. Há há há
.
.
.
.
.
.

Nothing has been done, so far (for the day). But something just makes my day. Ha ha ha. Unbelievable! Finally, i've got the clue (to convince myself) showing out that a friend of my, he's dated with someone (actually a boy). O la la, this information is keeping my mouth open bcz i cant stop laughing. Haha. Once again, i have to say: im so proud of myself. "I told you, my observation skill, especially finding out somebody straight or not, is not that bad" haha nd haha.

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Thứ hai, 31 tháng 8


Mọi thứ thật nhiệm mầu ...
.
.
.
.
At the end of the day, ive seen the miracle... Hahaha

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Du hí Ninh Bình -P1

NINH BÌNH - phần 1
Chào mọi người! Hiện giờ chuẩn bị thành tiên do sắp tu thành chánh quả nên lên đây giới thiệu cho vui.
cổng chính vào khu Cố đô Hoa Lư
cổng chính vào điện thờ vua nhà Đinh
Dòm hình ta thấy đó là cổng vào quẩn thế cố đô Hoa Lư và cổng chính vào điện thờ vua nhà Đinh thuộc khu quần thể. Bình thường thì cổng chính là hướng thẳng vào chánh điện, nhưng đặc biệt cái cổng này lại hướng sang bên hông khu điện thờ, thế nó mới lạ. Theo như lời bà cụ bán lon Coca 25k bảo thì Ngày xưa chổ này linh lắm, ai chèo thuyền đi ngang qua hay đi đâu ngang qua đều phải kính cẩn cuối đầu, trâu bò không được phép đi ngang trước cổng điện mà bị vật chết. Sau đó, mọi người bèn chuyển hướng ngôi điện thờ cho nên mới có việc cổng không nằm trước cửa như bây giờ.


Không nói mọi người cũng biết Đinh Bộ Lĩnh nổi tiếng là người dẹp loạn 12 sứ quân, chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc ở nước ta, lập nên nhà nước phong kiến trung ương tập quyền đầu tiên ở nước ta, lấy quốc hiệu là Đại Cồ Việt. Bởi ta nói chớ, ngồi nghe các cụ kể chuyện tích xưa nó hay hơn mấy hướng dẫn viên đứng trả bài nhiều. Bà cụ ngồi chỉ đấy đấy chổ kia là chổ Thái hậu Dương Vân Nga hay ngồi ngắm sông ấy. Nhắc lại Thái hậu Dương Vân Nga ta lại nhớ lại câu chuyện tái giá thêm lần nữa chuyển giao đất nước sang cho hậu duệ nhà Lê – Lê Hoàn lập nên triều đại Tiền Lê. Vì thế ngày trước khi mới lập điện thờ thì Thái hậu Dương Vân Nga được thờ bên khu nhà Đinh, nhưng sau đó nhiều người cho rằng việc này là không nên, nên phải dời bà sang khu điện thờ nhà Tiền Lê để đúng với lề thói ngày xưa là xuất giá tòng phu.


lối vào chánh điện thờ vua nhà Đinh
chánh điện thờ nhà Tiền Lê

hoa cỏ xung quanh

Đi loanh quanh thăm thú, dù chỉ là những khu điện thờ bến nước cây xưa nhưng phong cảnh hết sức thanh bình và yên tỉnh, nhắc ta nhớ lại những kỉ niệm thuở nhỏ, xa rời những ồn ào phố thị ngoài kia, con người thăm viếng, khoan thai nhẹ nhàng và thích thú.  Trên những con đường qua lại các vị trí thăm thú, ta lại bắt gặp những cụ già tay cầm cỏ bông lau, bên cạnh là chú trâu được trang trí “lộng lẫy” để phụ vụ cho du khách có nhu cầu thử lại cảm giác cưỡi trâu đánh trận giả của vua Đinh thuở nhỏ. Những con người nơi đất Ninh Bình sao mà hiền hậu dễ thương đến thế. Từ người bán  hàng rong đến những người phụ vụ trong khu di tích ai nấy đều tươi cười, nhiệt tình tiếp đón khác từ xa đến thăm. Để lại cho ta một cảm giác thật lưu luyến mà ấp áp, mong có dịp một ngày sẻ quay lại nơi đây, gặp lại những con người nồng hậu ấy.


Cực thân leo lên khu lăng tẩm vua Đinh Tiên Hoàng, phải nói là cực thân bởi vì muốn leo lên được đó là phải leo lên những bậc thang bằng đá tự nhiên, 150 bậc, đoạn đường dài 80m tính từ mặt đất cao lên. Phải tốn công bỏ sức leo lên thì thỉnh vái mới linh nghiệm J. Khi leo được nữa đường ta mệt quá đành ngồi xuống nghĩ ven quán nước của một bà cụ. Ôi chao, cụ ngót ngét cũng gần chín mươi mà ngày nào cũng leo lên đây bán nước kiếm chút tiền quà bánh cho các cháu. Cuộc sống mưu sinh là thế, nhưng cụ vẫn rất vui vẻ, cười nói rôm rả, kể biết bao câu chuyện thú vị về nơi này. Leo lên đến lăng ta sẻ thấy mộ vua Đinh, và chỉ có thể, không được như những khu lăng mộ nguy nga của các chúa nhà Nguyễn, nó hết sức đơn sơ mà nổi bật nhất là chiếc lư bằng đá để khách đến viếng có nơi để thắp hương. Trên đây còn có một bà cụ hơn chín mươi mà ngày ngày vẫn lên đây để chăm sóc cho khu mộ và đọc những bài vè về sự tích cuộc đời vu Đinh cho khách thập phương. Nếu ta đi thêm một đoạn nữa ra khu ven bờ núi sẻ được nhìn xuống xung quanh ruộng đồng bao la rất đẹp, no nước hữu tình.
cảnh nhìn từ khu mộ vua Đinh Tiên Hoàng


Mộ Vua Đinh Tiên Hoàng


hoa cỏ trên đường lên Lăng vua Đinh


khách tham quan 





















Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Qua cơn bĩ cực tới hồi thái lại


Mình hay thấy mọi người khi gặp chuyện gì phiền lòng lại nói câu: "ước gì mình có cuộc sống bình thường như mọi người". Tự hỏi thế nào là người bình thường? Đủ ăn, đủ mặc, ngày đi làm, tối về sum vầy gia đình, cuộc đời cứ thế trôi đi cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Như thế có được coi là bình thường? Nếu thật vậy, cũng khó ta có thể gặp được người bình thường. 
Khổ tại tâm, đau cũng tại tâm. Tâm an vạn sự mới bình an. Nhưng như thế không phải là đánh đồng cho việc nhẫn nhịn mọi thứ xung quanh. Sống hoà hợp, sống chan hoà, biết lên tiếng giúp người khác nhận ra điều chưa tốt để cuộc sống mọi người thêm chan hoà. Khi đó mọi chuyện sẻ dễ dàng mà tiếp nhận, mà diễn tiến hơn. Mỗi ngày mỗi học những điều mới mẽ, con người tự biết hoàn thiện bản thân, tự biết làm điều tốt, hình thành những suy nghĩ đúng đắn trong tâm. Nhưng để chia sẽ những điều tốt ấy ra chung quanh không phải là dễ. Từng chút, từng chút một, nên bắt đầu từ chút ít nhỏ nhoi tầm thường.
Lại nói tới "bĩ cực", Phật dạy: Đời là bể khổ. Hẳn ai sống trên đời đều là đang trải qua bể khổ của bản thân, nhưng điều không tốt đó là sống mà luôn nghĩ đến cái khổ ấy, rồi lại đem nó ra mà so sánh, có ai khổ bằng ta? Ôi sao mà khổ quá. 
Để rồi khi thoát khổ, khi được ăn sung sướng thì lại coi đó là thái lai của mình. Ừ, thái lai cũng đơn giản lắm chỉ cần tâm an, lòng nhẹ là thái lai là bình an, hạnh phúc lắm rồi.

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Phụ nữ xấu như một tách trà


Trong Tam Quốc Diễn Nghĩ, có Gia Cát Lượng không những tài trí xuất chúng mà còn có diện mạo khôi ngô tuấn tú nhưng lại đi lấy người vợ xấu xí. Bùi Tùng trong "Tam Quốc chí - Gia Cát Lượng truyện" từng ghi chú một câu châm ngôn về đất Kinh Châu: " Đừng như Khổng Minh chọn vợ, chỉ chọn được cô con gái xấu xí của A Thừa".  A Thừa tức chỉ Hoàng Thừa Ngạn -danh sĩ đất Kinh Châu. A Sửu là con gái của ông, tuy diện mạo xấu xí nhưng lại là một bậc tài nữ hiếm có. Văn phong của cô xuất chúng khiến không ít vị sĩ tử đem lòng mến mộ. Họ nghĩ A Sửu chắc hẳn là một nữ sĩ tài hoa xinh đẹp, nhưng khi gặp mặt thì đều tá hoả, thất vọng mà rằng: " Gặp gỡ một lần, hối hận ba hôm". Thành Quân Ức đã mượn danh Gia Cát Lượng mà viết một bài nói lên tấm chân tình của kẻ sỉ trong cuốn Tam Quốc @ Diễn Nghĩa.
------------------------------------------------


Phụ nữ xấu như một tách trà. Ngồi trong sân vắng, tách trà trên tay cũng trong vắt như tâm tình của người con gái. Xuân qua thu lại, thế sự mây trôi... Người ta thường nói, thuốc lá, rượu, trà là ba bảo chai của cánh đàn ông. Nếu xem tài nữ là thuốc lá, mĩ nữ la rượu, thì phụ nữ xấu chính là một tách trà toả hương thơm dịu. Đứng trước hương trà thanh tao, thì dù là khói thuốc ngất ngây hay men rượu nồng nàn cũng trở nên dung tục. Chỉ tiếc rằng, người đời thường mê mẫn chạy theo sự quyến rũ của thuốc lá thơm và rượu ngon, nên chẳng mấy ai rảnh rỗi ngồi thưởng thức hương vị của một tách trà. Đúng vậy, phụ nữ xấu không có được dung nhan đẹp, nhưng tâm hồn thanh tao như một tách trà. Bởi cách xa sự xô bồ của trần thế, nên có thể giữ được sự thuần khiết của tâm hồn, càng có thể hiểu được những thú vui tao nhã của cuộc đời. Cho dù là làm việc hay giúp đỡ người khác, việc nào đến tay họ đều hoàn thành tốt đẹp. Họ lương thiện thích cho đi, không mong báo đáp, không bon chen với đời, giống như tách trà kính đáo toả hương thơm thoang thoảng. Thế nhưng, khi mọi người ngưỡng mộ tài nữ, tán dương mĩ nữ, thì lại đối xữ với phụ nữ xấu không công bằng. Họ cho đi tình yêu và nước mắt, nhưng chẳng ai nhớ tới họ. Cũng may, những người phụ nữ xấu chẳng bao giờ so đo, luôn đơn giản và im lặng. Trong khi những phụ nữ đẹp xôn xao với bao chuyện âm ĩ, thì người phụ nữ xấu vẫn bình thản giưx vững đức hạnh của mình. Điều đáng tôn vinh ở đây là một người phụ nữ đẹp nếu bỏ đi lớp phấn son bên ngoài thì sẻ vô cùng xấu hổ khi đứng trước những người phụ nữ xấu. Chỉ có điều, phụ nữ xấu cũng có những tâm tình con gái, cũng mơ về người tình trong mộng, cũng có tình yêu. Sự khiêm nhường của họ cũng giản dị như tách trà vậy. Họ lặng lẽ chờ đợi như tách trà, khi cơn gió nhẹ thổi qua cũng khiến lòng họ hơi gợn chút sóng. Họ đang chờ đợi người tới thưởng thức và người biết thưởng trà sẻ có hạnh phúc cả đời. 
(Trích Tam Quốc @ Diễn Nghĩa - Thành Quán Ức)
--------------------------------------------
Tất nhiên mọi người có đọc thì cũng không cần giãy nảy lên mà phản đối, không quơ đủa cả nắm. 
Ai có đọc Nhắm mắt thấy Paris của Dương Thuỵ ắt sẻ nhớ tới Pink Lady vừa được tiếng xấu mà đóng vai ác. Đời có người này, người khác.
Về mình thấy thì không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ cư xử (hành động) xấu. Cái xấu còn được đánh giá dựa trên hoàn cảnh, thời điểm, địa điểm .... Diễn ra. Con người phân xét đánh giá nhau, nhưng lúc nào cũng biết tự tôn vinh bảo thân mình, tốt, nhưng vừa phải thôi. 

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Ta phải làm gì để cứu rỗi đời ta ?



" Lớp 7, mười ba tuổi ..... Hồi mười ba tuổi, mình cũng đã có lần muốn tìm đế cái chết".


Bạn nhớ mãi cái ngày đó. Mười ba tuổi, bạn gầy nhom và đen đúa, chỉ là một học sinh trung bình, học hành không bằng ai. Nhà rất nghèo. Ba có một con bò đi cày thuê. Mẹ có một góc hàng nhỏ ở chợ, không biết gọi là hàng gì, có than, chuối, bánh tráng và hột vịt lộn, dưa cải và cà muối. Mua sỉ, bán lẻ, nợ gối đầu. Bạn có năm đứa em, trong đó có một cặp sinh đôi, cả lũ đánh nhau suốt ngày. Ba say xỉn suốt, mẹ chửi rủa suốt. Họ cải nhau như cơm bữa, nghĩa đen, tức là đúng ba lần vào sáng chiều tối.


Hôm ấy, bạn đưa nhầm tiền cho bạn hàng của mẹ nhưng mẹ lại nghĩ bạn lấy trộm số tiền thừa ấy để tiêu nên lấy chổi lông gà quật bạn tới tấp. Đau đớn và uất ức, bạn chạy ra đường quốc lộ, đi lang thang đến tối mịt. Bạn thấy mình chỉ là cọng rác giữa đời, đau khổ, đơn độc, không được ai quan tâm. Bạn muốn chết, thèm được chết. Bạn nghĩ hay là mình lao đầu vào xe tải, cho xong. Nhưng rồi lại sợ, sợ đau, sợ máu, sợ tan xương nát thịt. Rồi bạn nhớ đến bao thuốc diệt chuột mà ba bạn nhét dưới gầm tủ, nên bạn nức nở đi về nhà.

nguồn: internet
Kiệt sức, bạn ngồi bệt xuống vệ đường đối diện cổng nhà mình, nhìn ngôi nhà xiêu vẹo trong ánh đèn nhợt nhạt xuyên qua hàng rào kẻm gai xập xệ. Bạn thấy ba mình say rượu nằm nghẹo đầu trên võng, mấy đứa em giành nhau chí chéo bên bàn ăn. Bạn thấy mẹ đầu bà tóc rối, chửi rủa um xùm trong tiếng nồi niêu xủng xoảng. Cảnh tượng ấy như được đóng lại trong một khung hình, sống động nhưng xa xăm.


Bấc giác, bạn cảm thấy mình như một người xa lạ đang nhìn vào một gia đình lạ. Và bổng dưng cảm thấy lòng dâng tràn một nổi cảm thương. Rằng người đàn ông và người đàn bà kia, cha và mẹ bạn, chỉ là hai con người khổn khổ và tội nghiệp. Họ không lấy được một người ý hợp tâm đầu, nhưng vẫn phải cùng sống với nhau vì lũ con sáu đứa. Hầu như chẳng có lối thoát nào cho họ ngoài việc phải bươm chải mỗi ngày trong cuộc sống nghèo nàn và bế tắc để có được miếng ăn cho gia đình.


Bạn tự hỏi, họ có huy vọng gì về bạn không, đứa con gái lớn, chị của năm đứa em. Và bạn nhận ra rằng họ thậm chí không có thời gian và tâm tư để nhìn đến bạn, hy vọng hay thất vọng về bạn.


Buổi tối đó, năm mười ba tuổi. Bạn chợt nhận ra rằng sẻ không có ai vực dậy được cái gia đình khốn khổ này ta khỏi cảnh bề tắc, ngoài bạn.


Nên bạn quẹt nước mắt, đứng dậy và đi vào nhà, lẳng lặng đi dọn bàn và rửa chén trong khi mẹ bạn tru tréo lên về việc bạn ham chơi về muộn. Nhưng bạn không thấy khó chịu nữa, từ giờ phút đó bạn đã khác. Bạn biết mình phải học để thành công và giàu có. Như lúc này, ngồi bên cạnh tôi là một cô gái xinh đẹp và thành đạt, khi bạn đã có thể xây lại ngôi nhà của cha mẹ, đồng thời sở hữu một căn hộ đẹp đẽ ở Phú Mỹ Hưng, nơi bạn ở cùng hai đứa em đang học đại học. Bạn sẻ cưới người mình yêu vào cuối tháng này. Cuộc sống của bạn dường như chỉ mới bắt đầu.


Bạn dừng lời một chút, rồi ngước mắt lên: “Mình không bao giờ quên cái buổi tối hôm đó, khi mình phát hiện ra một điều rất lạ. Đó là khi mình chỉ nghĩ về bản thân mình thôi, thì mình thấy cô đơn cùng cực, và hầu như không lối thoát. Lúc ấy, tất cả những người xung quanh đều chỉ là những cái bóng vô hình. Nhưng khi mình bắt đầu “nhìn thấy” người khác, nghĩ đến người khác thì mình cũng nhận ra họ cũng có thân phận của riêng họ, và mình thật sự không thấy cô đơn nữa. Trong một khoảng khắc, có lẽ chính cái cảm giác không đơn độc ấy đã cứu mình thoát khỏi cái chết. Mình tìm ra lý do để sống, không phải từ bản thân mình mà từ người khác”.


Tôi lặng người đi. Và nghĩ về ba cô gái nhỏ kia*. Tôi tự hỏi trước cái khoảnh khoắc quyết định đó, có ai trong số họ nghĩ về người khác không, thậm chí là chỉ nghĩ về nhau. Để thấy rằng đằng sau người bạn của mình có một cuộc đời dài để sống, có một gia đình sẻ đau khổ đến hóa rồ khi mất con ? Họ có nghĩ đến cha mẹ mình, nhũng con người khốn khổ? Nếu nghĩ được như thế thì có lẽ họ đã dừng lại. Nhưng không, có lẽ không, có lẽ họ đã chỉ nghỉ đến nỗi cô đơn của chính mình. Họ đã để cho nỗi cơ đơn phình to như vũ trụ và nuốt chửng lấy cuộc đời của họ. những cuộc đời còn chưa thật sự bắt đầu.


Nhiều ngày sau cuộc trò chuyện ấy, tôi vẫn nghĩ hoài về câu nói của bạn tôi. Bởi vì chính tôi cũng vậy. Vào cái tuổi ẩm ương đó, tôi từng nghĩ đến cái chết. Có thể như một sự thử nghiệm, hay một ý nghĩ rồ dại thoáng chốc. Tôi đoán là có lẽ nhiều người khác cũng từng như thế. Nhưng tôi đã vượt qua được giây phút đó mà không đi đến một kết cuộc đau lòng. Vì sao thì tôi cũng không biết nữa. Tôi thậm chí đã quên hết những giây phút ấy. Nhưng rõ ràng, cho đến tận bây giờ, nỗi cô đơn thỉnh thoảng vẫn quay lại, đôi lúc, nó cũng phình to như vũ trụ. Làm sao có thể hiểu biết được nó không nuốt chửng lấy ta? Làm sao để biết được mình có thể thoát khỏi nó? Trong khi báo chí kêu gọi sự quan tâm từ gia đình và nhà trường, xã hội, trong khi chờ đợi sự quan tâm có khi vô tình đến muộn đó, chẳng phải tốt hơn nếu chúng ta tự tìm cách cứu mình trước hay sao? Và tôi hiểu rằng bạn tôi có lý. Tôi cũng có thể tự cứu mình, bằng cách quan tâm đến người khác.


Khi chúng ta chỉ nghĩ đến bản thân mình, cả thế giới xung quanh chỉ còn là những cái bóng. Trong khi những mối quan hệ xã hội của chúng ta mở rộng vô giới hạn, thì cũng có vô số con người chỉ còn đọng lại trong chúng ta một khuông mặt, một cái tên, thậm chí chỉ là một avatar. Ta quen với việc biết về một người qua Facebook mà quên rằng đó cũng chỉ là những gì họ muốn thể hiện ra bên ngoài, đôi khi rất khác con người thật. Kể cả những gì gần bên chúng ta nhất, thì ta cũng không biết đến tâm tư thật sự của họ. Họ sống ra sao? Họ mong muốn gì? ... Ta không biết gì về họ đằng sau một khuôn mặt. Và khi chúng ta cảm thấy cô đơn, chúng ta muốn tìm lấy một ai đó để bấu víu, thì chỉ chạm vào những chiếc bóng mà thôi.


Nhưng nếu mỗi ngày, chúng ta chịu quan tâm và lắng nghe, thì chúng ta sẻ nhìn thấy những câu chuyện đời của mỗi người, ít nhất là những người thân thiết quanh ta, ta sẻ nhận ra mỗi người đều có một thân phận, những nỗi đau, những thất bại và sai lầm, những ước vọng không thành công ... Nhờ đó, những người quanh ta trở nên có thực, là những con người hiện hữu chứ không chỉ là những cái bóng. Và ta sẻ thấy mình không hề đơn độc trên thế giới này. Cũng như sự yêu thương là có thật.


Khi mà nỗi cô đơn luôn rình rập chúng ta mỗi ngày, thì biết đâu trong một khoảnh khắc đầy may rủi của định mệnh, cái cảm giác không đơn độc ấy lại có thể cứu lấy cả một đời người.


* ba cô gái trong bài báo chỉ vì buồn chuyện gia đình mà đã cùng nhau uống thuốc rầy tự tử khi chỉ là những học sinh lớp 8.


(Trích "có khoảng khắc cứu cả cuộc đời" - Phan Lữ Ân - Nếu biết trăm năm là hữu hạn)


-----------------------------------------------------------------


Điều gì đã giúp cho cô giá nghèo bình thường với cuộc sống tầm thường ấy có được như ngày hôm nay với cơ ngơi, công việc và cuộc sống hạnh phúc ấy. Đó là lúc "Buổi tối đó, năm mười ba tuổi. Bạn chợt nhận ra rằng sẻ không có ai vực dậy được cái gia đình khốn khổ này ta khỏi cảnh bề tắc, ngoài bạn." cô đã hiểu được mục tiêu của mình là gì, mình cần phải làm gì, và cần có thái độ như thế nào. cái khó của con người trong cuộc sống của mình là mục tiêu, mình sống để làm gì và mình cần phải làm gì để sống. mọi người thường thấy; học trò nghèo vượt khó, và thành công, tại sao chúng có thể thành công trong khi các học trò nghèo khác, các học trò có điều khiện khác không thành công bằng. bởi vì khi còn đi học khi còn nghèo, những học sinh này đã thấy rõ được, đang trải quá những ngày khốn khó trong cái nghèo bất tận. và để thoát khỏi nó, chỉ có một cách là phấn đấu là cố gắng vươn lên mới thoát được, trong khi những đứa khác lại đang chìm đắm đau khổ, thất vọng vì cuộc đời nghèo khổ của mình, hoặc là đang tận hưởng cuộc sống nhàn hạ không cần lo lắng cơm áo thường ngày.


nhìn thấy họ mà tôi lại nghĩ đến bản thân mình. sinh ra trong một gia đình cũng không khấm khá gì hơn so với những gia đình xung quanh nhưng ba mẹ tôi luôn tạo điều kiện cho con mình được học tập đàng hoàng. tôi đã phấn đấu, đã đạt được những thành tích trong học tập. nhưng sau bốn năm đại học giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa, chuẩn bị bước chân vào đời, tôi lại thấy mình trong những năm qua đã không xác định được mục tiêu cũng như cố gắng hết sức để học tập hoạt động, để bây giờ nhìn lại tôi thấy mình chưa gặt hái được gì gọi là đáng tự hào để chuẩn bị cho tương lại. cuôc sống an nhàn, đôi khi đến mức buồn chán cứ làm tôi muốn tìm đến những thứ vui thú để quên đi thời gian. nhưng tôi không hiểu rằng mình chính là người đã lựa chọn cho từng khoảng khắc của cuộc đời mình. Thay vì tận dụng thời gian rảnh để học thêm để tham gia hoạt động tích lũy kinh nghiệm, tôi lại dành thời gian đó để lên mạng, tiêu tốn thời gian vô bổ, hoặc là vui chơi quá nhiều cùng bạn bè, hoang phí tiền bạc để rồi nhìn lại cũng chả mấy ai gọi là thân thiết. Như người ta thường nói, ngày hôm qua là quá khứ, đã là quá khứ thì không cách nào để lấy lại được. hãy sống cho hiện tại và nghĩ đến tương lại. điều cần làm lúc này của tôi là phải biết mục tiêu của mình trong cuộc sống hiện tại là gì, để từ đó hiểu được mình cần phải làm gì để đạt được điều đó. bỏ qua những vị kỉ cá nhân sự lười biếng đã ăn sâu vào tìm thước mà đi tìm cho mình những phương pháp và thực hiện tốt theo phương pháp đó để có được kết quả tốt nhất. có thể điều này tốn nhiều thời gian, và trong những khoản thời gian ban đầu sẻ rất buồn chán và vô vọng nhưng tôi ơi hãy mạnh mẽ lên mà thay đổi chính bản thân mình để có được cuộc sống mà mình mong muốn. những thứ thỏa mãn cái tôi cái thân đang mong muốn tức thời thì cũng chỉ là tức thời, nhưng với lượng thời gian uổng phí ấy, nếu hành động học tập thì nó có thể tạo được những kinh nghiệm kiến thức cần thiết cho sau này hay không ? hãy suy nghĩ thật kỹ và hành động thật dứt khoát đi. lại một ngày nữa trôi qua và thứ mình đạt được ngày hôm này là những lời mình không dám nói ra nhưng đã phần nào viết ra được. cố lên tôi ơi, rồi một ngày mình cũng sẻ có nhà Phú Mỹ Hưng, có công việc như ý, có cuộc sống hạnh phúc. mọi thứ chỉ đạt được khi mình nỗ lực không ngừng chứ không phải ngồi chờ đợi vào may mắn, cơ hợi đến tay hày chỉ là ngồi ngắm thời gian trôi mà vẫn không làm được gì, ít nhất là cho chính bản thân mình.

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Tough time. Stay strong ! \m/

it's a tough time, right away. i have to face to face to my problems and shut it down, all by myself. be strong my oh my.
Be strong.   source: Internet
Có thể xem hơn hai mươi năm sống trên đời, hiện tại bay giờ là giai đoạn khó khắn nhất đến với mình. khi còn nhỏ, đứa trẻ sống có sự chăm sóc của gia đình, nhìn cuộc đời một cách vô tư lự. lớn lên một chút biết suy nghĩ hơn một chút, suy nghĩ nhiều hơn về một vài vấn đề nhưng đa phần thời gian vẫn lo nghĩ xa xăm về những trò chơi về những cuộc vui "đơn thuần" của tuổi trẻ. bước vào giai đoạn cấp ba, giai đoạn khó khăn cho một đứa trẻ trước ngưỡng cửa lựa chọn một cánh của để bước vào cuộc sống đầy mới mẻ, hấp dẫn nhưng sô bồ ngoài kia. mọi thứ trôi qua với mình hết xức xuông xẻ. bởi vì đơn giản đó là những sự lựa chọn của mình, của chính mình cho những việc tác động đến cuộc đời mình. nhưng rồi hiện tại, bây giờ, trước ngưỡng cửa khác vượt ra khỏi sự bảo bọc của gia đình, dấn thân sâu hơn vào cuộc sống lo toan, hơn thua, được mất với cuộc đời với con người xã hội ngoài kia. có một chút gì đó, mà không có một nỗi sợ không hề nhỏ đang bao trùm lên tôi, có những suy nghĩ  nặng nề đang đè nặng lên đâu lên cổ tôi. còn vài tháng nữa là chính thức phải đi kiếm việc làm. sinh viên ra trường ai chả mong mỏi mình có một công việc tốt, một vị trí tốt, một mức lương tốt trong một môi trường làm việc tốt !? không khác gì lắm với mọi người, tôi cũng mơ ước được đi làm cho một ngân hàng nước ngoài với một huy vọng có thể tránh xa được (một phần) cái môi trường áp đặt ngột ngạt của những ngân hàng VN. câu hỏi được đặt ra ở đây, tôi có đủ khả năng để được nhận vào một NH nước ngoài hay không? tôi có thành tích gì thật sự xuất sắc nổi trội hơn những người khác hay không ? không. tôi cũng không biết nữa, tôi có tài năng gì mà cả gan "mơ ước" mong muốn được đi làm tại đó, trong khi những đứa bạn học chung giỏi hơn mình gấp nhiều lần còn không dám nghỉ tới.
ai cũng biết việc gì cũng có thể đạt được khi con người có quyết tâm. 
Tôi trên con đường quyết tâm.
tự dưng ngồi nghỉ lại mới thấy. từ nhỏ giờ mình làm gì cũng không cần ai khuyến khích, cũng chẳng có ai khuyến khích, cổ động, động viên gì xuất. tất cả là tự mình muốn và làm, đã thích là cố gắng làm. nhưng có điều đa phần là làm biếng. cái sự làm biếng nó bao trùm lên cuộc sống của mình từ nhỏ, đa phần trong học tập là chiếm nhiều, kế đế là việc chăm lo cho sức khỏe của bản thân mình. cấp một được vinh dự trong đội tuyển đi thi học sinh giỏi của trường,  thi đậu vòng trường nhưng cái nghiệp ôn thi học sinh giỏi lại rơi vào thứ bảy chủ nhật. trẻ con mà, đi chơi lúc nào nghe cũng quyến rũ và mê hoặc hơn hai chữ đi học. cả tuần học trên trường từ thứ hai đến thứ sáu, học cả ngày trên trường trưa về ăn cơm, thời gian chơi với tụi trẻ trong xóm vì thế cũng hạn chế. đã hạn chế như thế mà lại bắt đi học thứ 7 và chủ nhật (thời gian ôn khoảng 1 tháng hơn !?) thế thì có ai mà chịu được cơ chứ ? nghĩ thế tôi tìm đủ mọi lý do để được nghỉ ở nhà đi chơi. đời chỉ có thế là vui, với tôi (và với nhiều đứa trẻ khác) nghỉ học ở nhà chơi là vui hơn cả. kế hoạch thực hiện trót lọt không bị cản trở bởi ai cả. 
tiếp tục lên cấp hai, cấp ba, mỗi cấp tôi lại vào một đội nhóm học sinh giỏi nhưng đều thất bại do quá lười để học. học đối với tôi là vừa đủ. thế nào là vừa đủ? vừa đủ là đủ để lên lớp, đủ để có tấm giấy khen đem về khe, trình diện với bố mẹ. tất nhiên trong mấy cuộc thi trên tôi rớt tạch tạch nhưng vẫn vui. lên cấp ba, thi chuyển khối, chuyển trường với kết quả thi cũng không bất ngờ nhưng năm đó tôi thi được xếp hạng 6 trong trường dư điểm xét lên học lớp nâng cao theo khối thi nhưng hỡi trời ơi, cái nghiệp làm biếng nó lớn quá, cứ như câu  "thói quen ban đầu như một người qua đường, một người bạn thân, cuối cùng là một ông chủ nhà khó tính" (câu nói đại loại như thế) tôi quyết đăng ký học lớp cơ bản để được thanh thản học chơi, không muốn học quá nhiều cho nặng đầu nặng óc. kế hoạch luôn "xui chèo mát mái". chính thức bước vào khối cơ bản và tí nữa nắm trùm trong đó khi là đứa duy nhất trong khối đạt danh hiệu học sinh giỏi. năm ấy cả khối có hai đứa giỏi một đứa nâng cao và một đứa cơ bản là tôi. ừ thì mọi người cứ bảo giấy khen bằng cấp chỉ là tờ giấy, cái đích thực là làm được gì. nhưng tờ giấy ấy cũng có động lực lắm ấy chứ. và tôi vui vì những thứ tôi đạt được. khi bạn đạt được một thứ gì thì bạn sẻ không muốn để mất đó, do đó qua các năm tôi đều cố gắng giữ vũng danh hiệu của mình.
bước vào đại học, ngưỡng cửa mà mọi thứ đều mới cho một đứa dân tỉnh lên thành phố Sài Gòn, một mình đối mặt với mọi thứ. với những lời khuyên từ nhiều người "đi trước" không nên học nhiều, cuộc sống đại học chỉ thật sự bắt đầu cho tháng cuối cùng vào mùa thi. ôi sao tôi dễ tin lời người khác thế. mục đích chính của tôi là đi học đại học mà, không học chứ làm gì ? tôi lao vào những cuộc vui, những ngày tháng rong chơi phố phường, tìm kiếm, tìm hểu mọi thứ xung quanh. cuộc đời càng bó buộc khi có chiếc laptop trong tay. một ngày cứ trôi qua khi đi học rồi về với máy tính. tôi tìm vui trong những trang mạng. đọc báo, đọc truyện xem phim, rồi cắm đầu vào với facebook, viết status, đăng hình ngồi chờ like, comment để trả lời hay đi xem tin của bạn bè kết nối đó đây. cuộc sống cứ thế trôi đi. tôi lo ngồi than thân trách phận trên face để được nhận lấy những cái like những comment chia sẻ khuyên nhủ. ôi đời có thế mà thôi. 
tôi có vài người bạn, người mà tôi có thể nói nhiều hơn về mình so với những người khác, tôi thấy vui khi có họ, thấy vui vì có người để chia sẻ. nhưng rồi đôi lúc lại cảm thấy khá lạc lọng khi họ chỉ nói về họ về những thứ xung quanh họ để rồi khi tôi cố gắng nói về mình họ lại nhìn về họ rồi lại nói những chuyện tương tự diễn ra với họ. thật sự khi đã lớn, tôi cảm thấy mình cần nhiều hơn chỉ bản thân mình (bên ngoài xã hội) tôi cố gắng lắng nghe người khác để huy vọng được lắng nghe lại. nhưng dần dần tôi nhận ra lắng nghe người khác là một sự thú vị và nếu không nói về bản thân mình thì người đối diện sẻ tiếp tục sự thú vị ấy mà không cần mình xen vào. từ đó tôi càng ngày càng giữ im lặng cho những vấn đề của mình.
trở lại với những lời khuyên từ việc tôi muốn đi làm ngân hàng nước ngoài. phải nói là đôi khi những lời nói cổ động, động viên mà mình muốn ngh đôi khi có sức mạnh ghê gớm. nhưng tôi lại không có cơ hội đó. đổi lại là những câu nói chê bai nghi vấn về khả năng của tôi đã được đến đâu mà dám mơ mộng vào làm cho một công ty nước ngoài ??? tôi buồn. dầu biết rằng họ nói cũng không có ý gì nhưng thật sự là vẫn rất buồn. thứ tôi cần đâu có nhiều  chỉ là một câu động viên ừa thì "t biết m làm được đó, nhưng phải cố gắng hơn nữa chỗ này... chỗ này.. còn chưa được nè cố gắng lên sẻ được" chỉ nhưng câu nghe sáo rộng vậy thôi nhưng có vẻ quan tâm tôi là được. mọi người đâu gần đẩy tôi xuống lại với sự khắc nghiệt của hiện tại. rằng với hiện trạng bây giờ thì có tới tết Công-gô cũng không thấy đâu, nhiều người học giỏi như thế này thế kia mà còn không được chứ huống chi là m....  chưa gì chứ nghe tới đó là tôi không bao giờ muốn nghe một lời động viên nào từ họ. cũng có rất nhiều người quan tâm tôi khi nghe tôi nói thì động viên, cổ vũ rất nhiều, lúc đó tôi luôn thấy tự tin hơn vào mình vào tương lai của mình. nhưng những câu nói mang "hơi thở của biển" đầy muối kia thì vẫn ám ảnh tôi.
nhưng không sao bao nhiêu lần tìm kiếm thì tôi thấy không cần lời người khác nữa. nói ra thì có chắc gì đã hợp tai người khác. TỰ MÌNH GIẢI QUYẾT CÔNG VIỆC CỦA MÌNH là hiệu quả nhất. cảm ơn mọi người từ những lời động viên để tiếp thêm niềm tin, từ những lời chân thật về hiện tại để tôi thấy mình tệ trong mắt mọi người thế nào. hãy lắng nghe mọi người nhưng chỉ giữ lại những điều tốt cho bản thân mình thôi nhé.
Sài Gòn, một ngày được nghĩ học, ngồi nhà nhiều suy nghĩ.